• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Ga 13,31-33a.34-35: Điều Răn Mới

Con Người được tôn vinh vào lúc Người hy sinh mạng sống. Không phải bằng lời nói, nhưng xuyên qua biến cố thực hữu và tuyệt đối hệ trọng này, Người tỏ mình ra như là Con được liên kết với Cha bằng một niềm tín thác vô biên.

 

Ga 10,27-30: An Toàn Trong Tay Thiên Chúa

Đức Giêsu khẳng định rằng, các chiên đều thuộc về Người bởi vì Chúa Cha đã ban các con của Ngài người cho Người (x. Ga 6,37.44.65; 17,6-7).

Ga 6,24-35: Tôi Là Bánh Ban Sự Sống

Như thế, c. 35, “Tôi là bánh trường sinh” nằm tại trung tâm của bài diễn từ và của chương, tại đầu vấn nạn hoặc lời trao đổi thứ tư giữa Đức Giêsu và các thính giả.

Ga 21,1-19: Đức Giêsu Hiện Ra Ở Bờ Hồ Tiberiad

Tuy ngay từ đầu, Tin Mừng thứ IV được lưu truyền luôn luôn có chương 21, các nhà chú giải cho rằng, chương này chỉ là một phụ trương được thêm vào sau.

Ga 6,1-15: Đức Giêsu Hóa Bánh Ra Nhiều

Truyền thống Tin Mừng rõ ràng đã gán một tầm quan trọng đặc biệt cho phép lạ hóa bánh ra nhiều, bởi vì đây là phép lạ duy nhất được cả bốn Tin Mừng ghi lại.

Ga 8,1-11: Đức Giêsu Và Người Phụ Nữ Ngoại Tình

Giai thoại này được đặt ở đây có lẽ để minh họa lời khẳng định của Đức Giêsu ở Ga 8,15: “Phần tôi, tôi không xét đoán ai cả”. Chúng ta thấy như thế trong một số thủ bản chữ hoa Hy Lạp, nhất là bản D (Codex Bèze), trong các thủ bản Latin cổ...

Ga 20, 19-23: (Không Thấy) – THẤY – (Không Thấy)

“Bình an” (eirênê) là đề tài quan trọng trong thần học Tin Mừng Gio-an, Đức Giê-su ban bình an của Người trước khi rời bỏ các môn đệ để đi về với Cha của Người.

Ga 2,1-12: Tiệc Cưới Cana

Về đoạn văn Ga 2,1-12, chúng ta có thể đặt ra câu hỏi sau đây: câu truyện Cana mở ra một phân đoạn mới (gọi là “Sách các dấu lạ”, chương 2–12) hoặc khép lại một bài tựa mang tính tường thuật (Ga 1,19–2,12)?

Ga 15, 9-17: Ở Lại Trong Tình Yêu Và Sinh Hoa Kết Trái

Qua bài ẩn dụ Cây nho (Ga 15,1-8), Đức Giêsu khẳng định một cách hết sức rõ ràng với các môn đệ rằng mọi sự tùy thuộc vào sự hợp nhất của các ông với Người.

Ga 18,33b-37: Đức Vua Giêsu

Người tuyên bố ba lần: “Nước tôi không thuộc về thế gian này” (18,36). Đức Giêsu muốn nói rằng, Nước của Người không phải là kiểu trần gian, không có dính dáng gì với những chuyện lãnh địa hoặc quyền chúa tể

Ga 15,1-8: Cây Nho Thật

Các chương 15 và 16 không ăn khớp với ngữ cảnh, bởi vì làm thế nào có thể liên kết chúng với câu cuối cùng của ch. 14: “Nào đứng dậy! Ta đi khỏi đây!”?

Ga 6,54a.60-69: Bỏ Đi Hoặc Ở Lại

Thứ lương thực lạ lùng và Bài Diễn từ về Bánh ở đây khác các dấu lạ và các diễn từ khác của Đức Giêsu do sự kiện là trong vấn đề này, các môn đệ lấy lập trường.

Ga 10,11-18: Tôi Là Mục Tử Nhân Lành

Bài Diễn từ về Cửa chuồng chiên và người Mục tử (Ga 10,1-21) vừa chấm dứt các Diễn từ dịp Lễ Lều vừa đưa vào Diễn từ dịp Lễ Cung hiến Đền Thờ.

Ga 6,51-58: Sự Sống Xuất Phát Từ Hành Động Trao Ban Sự Sống

Đức Giêsu đã dùng ngôn ngữ hiện thực, thậm chí sống sượng (“ăn”, trôgein) để diễn tả tính hiện thực của bí tích Thánh Thể. Để được thông phần vào sự sống muôn đời, cần phải ăn thịt Con Người và uống máu Người.

Ga 20,1-9: Ngôi Mộ Trống

Phục Sinh không phải là một hiện tượng thiêng liêng nào đó chỉ liên hệ tới phần hồn, nhưng sự Phục Sinh đặt dấu ấn lên trên toàn thể con người: thân xác và linh hồn, và biến đổi cách vĩnh viễn toàn thể con người.

Ga 6, 41-51: Tôi Là Bánh Hằng Sống Từ Trời Xuống

Trước tiên Đức Giêsu tỏ ra chính Người là “bánh ban sự sống”, là mạc khải của Thiên Chúa nhằm ban sự sống cho loài người, là bánh ban sự sống do Thiên Chúa Cha ban từ trời cho họ

Catechesis.Net