• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Domini canes - “Những Con Chó Của Chúa”

 

Domini canes - “những con chó của Chúa”

Các tu sĩ dòng Đa-minh được gọi là Dominicani, nhưng cũng có người gọi là Domini-canes: “những con chó của Chúa”. Đây không phải chỉ là một lối chơi chữ (bởi vì không ai tán “Franciscani” là “Franciae canes”), nhưng có dụng ý ám chỉ sứ mạng của Dòng. Theo cha Giorđanô (Libellus, chương 2), khi mang thai, bà mẹ đã mơ thấy đứa con sắp ra đời sẽ như con chó ngậm cây đuốc đi đốt cả thế giới. Thực ra thì một thế kỷ trước đó, bà mẹ của thánh Bernarđô (1090-1153) cũng mơ thấy mình mang trong bụng một con chó bạch lưng đỏ đang sủa (xc.Alanus, Vita secunda S. Bernardi: PL 185, col. 470). Đây là một hình ảnh khá quen thuộc vào thời Trung cổ. Con chó canh giữ đàn chiên (chó berger), và sủa rống lên để xua đuổi sói rừng. Nó tượng trưng cho nhà giảng thuyết: một đàng sủa lên bằng lời giảng để hun nóng đức tin của các tín hữu, một đàng sủa để xua đuổi các lạc giáo. Như ai nấy đều biết, một đức tính của chó là sự trung thành: trung thành với Lời Chúa, trung thành canh giữ đòan chiên Chúa (Domini- custos là thế đó). Trải qua lịch sử, các tu sĩ Dòng Đaminh được tặng (vừa thương vừa ghét) biệt hiệu là “canes” (chó săn, tựa như từ watchdog trong tiếng Anh) không những vì sứ mạng giảng thuyết mà còn vì vai trò “săn lùng” bè rối nữa (Inquisitio).[1]

 


[1]P. Mandonnet, “Note d

e symbolique médiévale: Domini canes”, trong sách S. Dominique, l’idée, l’homme, l’oeuvre, tập II, Paris 1938, p.39-61

Catechesis.Net